Đánh bóng sàn đá

Bảng từ , Bảng phấn là công cụ không thể thiếu Tại các quốc gia phát triển có trình độ công nghệ cao như Mỹ, Canada, châu Âu... chiếc bảng phấn vẫn là công cụ dạy học không thể thiếu trong hầu hết các lớp từ cấp tiểu học đến đại học.

Bảng phấn vẫn có mặt trong những lớp học hiện đại ở Mỹ

Năm 1841, trong tiểu luận Bảng đen ở các trường tiểu học, nhà giáo Mỹ Josiah F. Brumstead viết: “Bảng phấn là phát minh xứng đáng được xếp vào loại một trong những công cụ có đóng góp to lớn nhất cho giáo dục và khoa học”. Hơn 200 năm sau, rất nhiều học giả và chuyên gia giáo dục quốc tế vẫn đồng ý với nhận định này. Năm 2012, các chuyên gia Canada thuộc ĐH British Columbia ( www.UBC.ca ) dự báo chiếc bảng phấn sẽ tiếp tục là công cụ dạy học quan trọng trong ít nhất 200 năm nữa.



Các nhà giáo dục phương Tây khẳng định dù công nghệ điện tử đang phát triển mạnh mẽ, bảng phấn hoặc bảng trắng vẫn là công cụ rất phù hợp cho việc dạy và học, đặc biệt là đối với các lớp tiểu học. Tấm bảng phấn giúp các giáo viên trình bày bài học cho toàn thể lớp học, dễ dàng kiểm soát nhịp độ bài giảng và sử dụng từ, câu ngắn, biểu đồ đơn giản, hình vẽ, biểu tượng... một cách linh hoạt. Bảng phấn cũng giúp học sinh tiểu học luyện chữ viết một cách hiệu quả bởi học sinh tiểu học cầm phấn dễ và chắc chắn hơn bút.

Các giáo viên cho biết việc viết trên bảng phấn giúp họ giải thích vấn đề cho học sinh một cách dễ dàng hơn. Một điều quan trọng nữa là bảng phấn thường rất rẻ và bền, giúp tiết kiệm điện và giấy. Những năm trước, nhiều người than phiền về nguy cơ phấn chứa bụi có các chất độc hại. Tuy nhiên hiện nay các loại phấn không bụi, không chất độc được sử dụng rất phổ biến và đã loại bỏ sự phiền phức này. Do đó, dù “bảng thông minh” đang trở nên phổ biến nhưng nhiều giáo viên phương Tây vẫn vận động các nhà trường giữ lại bảng phấn trong lớp học.

“Một trong những điều tôi thích nhất ở bảng phấn là giúp tôi tự do và nhanh chóng phản hồi các câu hỏi của học sinh. Bảng phấn giúp tôi xử lý và truyền tải thông tin đến học sinh một cách đa dạng hơn. Tôi có thể giải thích bài học cho học sinh bằng các hình vẽ biểu tượng. Nếu họ không hiểu, tôi có thể xóa chúng đi và thể hiện bằng biểu đồ. Tấm bảng phấn là công cụ rất năng động, dễ thay đổi, mang tính trực tiếp... Nó là biểu tượng của sự động não và tư duy phân tích” - giáo sư ngôn ngữ học Christopher Conway thuộc ĐH Texas (Mỹ) từng khẳng định.

Từ đầu thập niên 2000, rất nhiều trường học ở các nước phương Tây đã bắt đầu trang bị “bảng thông minh” hay còn gọi là bảng trắng tương tác (IWB) cho các lớp học. Đây là loại màn hình lớn tương tự bảng phấn, kết nối với máy vi tính, được gắn lên tường. Giáo viên và học sinh có thể sử dụng bút, đầu ngón tay hoặc b&u Tự truyện Sir Alex: Từ 6 bảng tới 80 triệu bảng của Ronaldo

Motto (khẩu hiệu) của nhà Ferguson ở Scotland là: “Dulcius ex asperis” (Sau gian khó sẽ ngọt ngào hơn). Chủ nghĩa lạc quan ấy đã theo tôi suốt 39 năm

Giặt ghế sofa

Việc sử dụng lâu ngày làm cho bụi, bẩn các vết ố dần xuất hiện trên bê mặt ghế. Đặc biệt với những gia đình có trẻ nhỏ chắc chắn ghế sofa nhà bạn sẽ không tránh khỏi nhiều vết bẩn do bé gây ra, Việc Giặt ghế sofa không như giặt quần áo, vậy làm cách nào để giặt sạch ghế mà không làm ảnh hưởng đến chất lượng, hoa văn, họa tiết trên ghế. Bạn có thể tham khảo thêm bài viết tự sử lý vết bẩn trên ghế sofa hoặc giao công việc khó khăn này cho chúng tôi.



nghề quản lý, huấn luyệt bóng đá.

Suốt chiều dài thời gian ấy, từ 4 tháng ngắn ngủi ở East Stirlingshire 1974 cho tới Manchester United 2013, tôi đã chứng kiến từ nghịch cảnh gian nan cho tới những thành công rực rỡ. Những hành động nhằm kiểm soát những thay đổi to lớn từ năm này qua năm nọ đều nhờ vào một bệ đỡ vững chắc có tên đức tin, điều đã khiến chúng tôi luôn thắng thế trước bất kỳ thách thức nào.

Nhiều năm về trước, tôi đọc một bài báo viết về mình có đoạn: “Alex Ferguson đã tạo nên một cuộc đời thành đạt bất chấp ông ấy tới từ Govan hẻo lánh.” Hãy chú ý vào câu nhận xét khá thô lỗ đó.

Nó hoàn toàn chính xác bởi tôi đã vào đời ở một quận của thợ đóng tàu ở Glasgow và những thứ đó đã giúp tôi thành tựu nhiều trong bóng đá. Khởi nguồn không bao giờ là rào cản của thành công cả.

Một khởi nghiệp khiêm nhường có khi còn kích thích người ta hơn bất kỳ trở ngại nào. Nếu bạn nghiên cứu kỹ về những người thành đạt, điều tra kỹ về cha mẹ họ, tìm hiểu tất cả những gì họ đã làm, kiếm tìm những manh mối về năng lượng cũng như động lực của họ, bạn sẽ nhận thấy chân lý ấy.

Một nền tảng xuất thân từ tầng lớp cần lao không phải là rào cản đối với rất rất nhiều cầu thủ vĩ đại mà tôi đã từng làm việc cùng. Ngược lại là khác, nó chính là một phần nguyên nhân giúp họ trở thành tinh túy.

Trên con thuyền độc mộc tự chèo lái xuyên suốt hành trình sự nghiệp của mình, tôi đi lên và trưởng thành từ việc huấn luyện các cầu thủ của East Stirling với mức lương chỉ 6 bảng Anh một tuần và tới cái đích là một huấn luyện viên có thể bán Cristiano Ronaldo cho Real Madrid với giá 80 triệu bảng.

Các cầu thủ của tôi ở câu lạc bộ St Mirren ngày xưa chỉ nhận được lương có 15 bảng/ tuần và thậm chí chúng tôi phải để họ tự liệu lấy thân mình vào mùa hè bởi lẽ họ chỉ là những người làm việc bán thời gian.

Mức lương cao nhất mà một cầu thủ chính thức của Aberdeen nhận được trong 8 năm tôi làm việc tại Pittodrie cũng chỉ là 200 bảng/ tuần, mức trần được chủ tịch Dick Donald quy định. Và ‘hải trình tài chính’ của hàng ngàn con người mà tôi từng huấn luyện suốt 4 thập niên qua rõ ràng biến thiên rất nhiều, từ 6 bảng/ tuần cho tới 6 triệu bảng/ năm.

Tôi còn lưu một lá thư của một gã kể rằng thời 1959-60 gì đó hắn đã làm việc ở xưởng sửa chữa tàu tại Govan và hắn thường tới một quán rượu quen. Hắn nói hắn vẫn nhớ có một người gây phong trào trẻ tuổi thường tới quán rượu ấy với một cái hộp thiếc để quyên tiền ủng hộ quỹ đình công của đám công nhân học việc và sau đó là phát biểu những bài diễn văn kêu gọi đầy tính kích động.

Thông tin duy nhất hắn nhớ về người phát động phong trào trẻ tuổi đó là cậu ta từng chơi bóng cho câu lạc bộ St Johnstone. Cuối bức thư ấy, hắn hỏi tôi mỗi một câu “Phải ông không?"

Ban đầu, tôi chả nhớ nổi mình có tới cái điểm tụ tập chính trị ấy bao giờ không nhưng lá thư bỗng gợi lại trong trí nhớ tôi dần dần và cuối cùng, tôi nhớ lại rằng mình đã từng đi vòng vòng quanh các quán rượu của khu vực ấy để quyên tiền cho cuộc đình công.

Tôi chưa hề thử sức ở một vai nào trong thế giới chính trị cả. Và nếu nói những lời ‘gào thét’ của tôi là những diễn văn hùng biện thì e rằng ta đã thêm mắm dặm muối, son phấn tô trát thêm cho những lời ấy phẩm chất hùng biện vốn dĩ tôi vẫn thiếu.

Tôi nhớ đã từng nói những lời sáo rỗng y như thằng ngốc sau được đề nghị biện giải cho các yêu cầu vận động tiền nong của mình thế nào. Ai mà chẳng tỏ ra thân thiện và sẵn lòng nghe một chàng gây quỹ tuổi trẻ giải thích những nguyên nhân mà anh ta đang trở nên tiến bộ hơn.

Trong những trải nghiệm đầu đời của tôi, những quán